Chương 52.2

Bấy nay tiếng dữ vang xa, tiếng lành thiêm thiếp nấp sau cửa nhà, thấy bảo Hô Trác thế tử đến cầu hôn cô cháu ngoại nhà Thu đô đốc, lát sau cả lũ xám ngoét tái tê về nhà, liền ngay thiên hạ đồn khắp vang xa.
Continue reading

HQ – Chương 52. 1

Hồ đào hung hãn (phần 1)

Cố thiếu thanh tao thoát tục, quốc sắc thiên hương, trừ cái dáng gậy sào mất vẻ thục nữ ra thì kiểu lừ lừ bước xuống lại ngạo nghễ kiêu sa đến lạ, nếu là con trai Hán tộc hẳn sẽ tặc lưỡi chép miệng: dáng sếu mặt vêu, còn đám Hách Liên Tranh và Bát Bưu lại sáng rỡ xuýt xoa ngắm nhìn. Continue reading

HQ – 51 (phần 2)

Thế tử Hô Trác lui xuống, chiến sự liền được đem ra bàn. Đại quân Thu Thượng Kỳ đã tới biên cương, hiện đang đóng quân tại núi Kết La, cách bờ Đại Việt năm mươi dặm. Đoạn giữa dãy núi Hô Luân chính là Kết La, trong Kết La có thảo nguyên Hồ Luân, là phân giới giữa hai đầu Nam Bắc. Bờ Đông có sông Lăng Giang, cùng bốn châu Khoa, Vệ, Tịnh, Vĩnh, Túc, giao thông phát triển, lấy núi làm khiên; cao nhìn xuống, mênh mông hun hút tầm mắt. Bờ Tây giáp bình nguyên, Thu Thượng Kỳ sai năm vạn quân đóng chốt đối diện với địa bàn Hô Trác Thập Nhị Bộ. Phó soái Thuần Vu Hồng chia mười vạn quân chốt tại tuyến Đông, đối diện với biên giới phía Nam Đại Việt, còn mười vạn quân thì theo ông ta chốt tại tuyến giữa. Continue reading

HQ- 51 (phần 1)

Chương 51: Chinh phục (phần 1)

Vốn đang cúi đầu băng bó cho mình, nghe thấy câu đấy tay chệch một đường, suýt thì Tri Vi đánh rơi cuốn gạc.

Cả hai cùng ngoái lại nhìn, Ninh Dịch nhìn cô, cô nom Ninh Dịch, lần đầu cả hai không hẹn mà cùng trông về đối phương, không hề để ý tới tên đương giở trò kia.

Song, rất mau, bốn mắt liền đảo đi đôi nơi, Tri Vi bình tĩnh tiếp tục băng bó, vừa băng vừa lừ Hách Liên Tranh, vẻ như hắn là cái cổ tay đang rỉ máu này, đợi cô quấn hết lần này đến lần khác, đến khi thít nghẹn không ngáp nổi lời~ Continue reading

HQ – 50

Chương 50: Cầu thân

“Hô Trác trăm vạn thần dân một lòng quy bái Thiên Thịnh hoàng triều, nay Đạt Trác Nhĩ thuộc Phi Bằng vệ vì phạm tội mà phải chịu giam trong Hình Bộ, giờ bị thân vương hoàng triều hạ độc sát hại, đợi tuyết gột oan khiên; thủ phạm còn ung dung tại ngoại. Hô Trác Thập Nhị Bộ xin được phát thệ, không để việc ác trên tổn hại tới thế cuộc cùng tồn vong hai nước, chỉ xin thỉnh cầu hoàng đế hạ giá, lấy trí thánh minh, truy ra bè lũ hung thủ, rửa oan cho Hô Trác Bộ – Khởi cáo, đã nêu.” Continue reading

HQ- 49

Chương 49: Tâm tư như độc

“Tinh thông y lí còn là sở đoản của nàng, ta như quên mất.” Ninh Dịch chìa tay, khẽ nói: “Còn chút váng vất, nàng xem…”

Mắt đong nhu tình chuếnh choáng nhìn cô. Tri Vi nhẹ cười an ủi rồi chú tâm bắt mạch, lát sau hạ tay xuống cô liền nói: “Ừm. Vương gia trong ngoài đều khỏe.”

Rồi bưng canh giải rượu qua, Ninh Dịch chỉ nhìn, không đón. Continue reading

HQ – C48

Chương 48: Hoa độc

Qua giả sơn, bốn bề yên ắng, Tri Vi mới cười: “Điện hạ, kịch hạ màn được chưa?”

Mắt mơ màng, Ninh Dịch ngoái lên, lịu nhịu: “Hửm….” Sực mùi rượu phả.

Rồi không đợi cô đáp, hắn quàng tay ôm, giọng làn khàn bên tai: “Nàng diễn được mà, sao không cho ta diễn..? Ưgm….Thiên Cốc Thuần nặng quá,… chóng mặt thật..” Continue reading

HQ – 47: Cùng say

Chương 47: Cùng say

Nhanh nhạy nhất trong hội vẫn là Thất hoàng tử Ninh Nghệ.

“Hóa ra Lục ca đã đi trước đón đầu rồi.” Bèn cười: “Ai cũng tất tưởi ngoài cổng, Lục ca đã tiên hạ thủ vi cường, đăng đường nhập thất mất rồi.”

Ninh Thăng liền nghi hoặc quét mắt tới chỗ Tri Vi. Continue reading

HQ- C46

Chương 46: Phản khách thành chủ

Giọng vang, người tới, tuy có trễ tràng, song bóng áo lục lại từ cửa xồng xộc xông vào, con thứ ba nhà Thu gia, kém Tri Vi một tuổi, Thu Ngọc Lạc. Cứ cho là hai người lớn lên cùng nhau, song tính tình lại trời vực khác nhau, ngạo ngược có dư. Continue reading

PKTL – Chương 3

Chương 3 : Quốc sinh yêu nghiệt.

Nam Tề, Cảnh Thái năm thứ nhất, vào một đêm xuân không trăng…

Có kẻ xuyên không cuỗm khố tháo chạy, có kẻ tắm xong lên bờ trần truồng mất khố, ngoài hai ‘kinh biến’ này ra, đêm nay thanh bình trải khắp các ngả, người người nhà nhà kê cao gối ngủ, mộng thăng quan phát tài, thê già đột tử trong xuân về man mác, hương lành phảng bay.

Continue reading

Phượng khuynh thiên lan – Chương 1

Chương 1 : Chim nướng đất

Trước khi đọc, mọi người nhấn tổ hợp phím Ctrl + để phóng to chữ lên nhé. Font này chữ thon nên nhìn lâu mỏi mắt.

Đêm không trăng không sao, trời cao như cái chảo, ụp kín bưng xuân sắc trải khắp núi sông Nam Tề.

Continue reading

Phượng khuynh thiên lan – Giới thiệu & trích đoạn

Đi lâu quá, giờ mình mang quà về tạ lỗi đây~

Bão hài giật cấp 12 nghen. Bộ mới nhất của bác Quy Nguyên đang làm mưa làm gió bên trang mạng Tiêu Tương. Dù thua Phù Diêu về độ kinh điển trong âm mưu nhưng lại át tất cả các bộ khác về độ hài hước và cách xây dựng tình cảm nhân vật.

P/s : Trong tuần này Phù Diêu và Hoàng quyền sẽ lần lượt được xuất xưởng sau một thời gian dài nặn nọt và tráng men~ ^^~

Có thêm bộ mới này, mình sẽ chăm chỉ tu tạo để nhanh ra chap hơn. Hi hi

Giới thiệu

Lãnh liệt, khốc tàn, quỷ kế đa đoan, ngạo đời, cách biệt thế gian – Đừng tưởng hắn, là nàng.

Yêu nghiệt, mĩ miều, nham hiểm, quái chiêu, lung linh minh nguyệt soi chiếu – Đừng tưởng nàng, là hắn.

Vượt qua thời không, sơ ngộ kinh diễm, tứ diện sở ca, vung đao xuất thếLần này chuẩn, vẫn xuyên không.

Giày nát hoàng quyền, gài bẫy giăng mưu, khuynh diệt thiên hạ, bộ bộ nguy nan – Nghe qua có vẻ cẩu huyết.

Vượt qua thời không – sỉ mắng trời, sơ ngộ kinh diễm – phế kiếm ngươi, tứ diện sở ca – ta ca vang, vung đao xuất thế – thủ biên cang.

Giày nát hoàng quyền – ta phục nguyên, gài bẫy giăng mưu – ngươi rảnh ha, khuynh diệt thiên hạ – chích ‘nhân gian’, bộ bộ nguy nan – thượng mây ngàn.

Có lợi? Ta tới. Có hại? Ngươi đi.

Kẻ ta nhắm, ngươi định nẫng? Ta đem ‘thịt’ trước là xong.

*Tứ diện sở ca : tứ bề vây khốn

(Cái văn án phô ra cho nó có chứ thực ra đọc chả hiểu gì, muốn hiểu thì mọi người phải vào truyện mới dần nghiệm ra được à)

Trích đoạn

Lời tác giả: Mấy câu thoại dưới dìm hàng là chính, chuối cả nải, quải cả hàm, không đáng xem, không đáng xem~

Lời người dịch : Xem đi ~ Xem đi ~ Không thì phí cả đời~

Anh nam 1

“Thái Sử cô nương, hoan nghênh cô nương tới ngủ cùng ta.”

“Ngực non da sữa, bụng thắt vai teo, bắp cơ bèo nhèo – Dẹo quá! Loại!”

“Thái Sử Lan, ta mới vỡ vạc một điều : con gái không cứ mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da mới là mê luyến thuyền quyên…”

“Ừ, đàn ông trắng da mượt tóc, lưng ong đáy thắt, thuyền quyên quá rồi còn gì.”

“Nàng cố ý nhen lửa, thiêu sạch tâm tình phơi phới của ta có phải không?”

“Tâm tình? Đừng có vấy bẩn hai mĩ từ đó! Tâm ngươi toàn tinh, bới đâu ra tình mà phơi với phới? (Tinh trong tinh trùng)

Anh nam 2

“Không dám vọng cầu đẹp hoàn hảo, chỉ mong sao đẹp không giả tạo, điều ta muốn, ngần nấy thôi. Song đã gặp rồi – Chính là khắc này đây, chính là nàng ấy – Cơ mà, nàng đẹp chân thật đến hoàn hảo, hốt nhiên chùn lòng, chẳng cầu mong nữa.”

Anh nam 3

“Ngấp nghé ba mươi, thê còn chưa nạp, vì ai nên nỗi?”

“Việc qué gì tới huynh!”

“Gia tộc mình đệ, trưởng tử đích tôn, tông đường phải nối, chối mãi sao đặng?”

“Việc khỉ gì tới tôi!”

“Chủ tướng một phương, quốc gia rường cột, thiên hạ ba quân, đệ nắm giữ một. Gia mẫu tấm tắc khen đệ xuất chúng anh tài, những mong có ngày đệ cùng xá muội thành lứa nên đôi…”

“Việc quái gì tới mẹ huynh!”

“…..Đệ vẫn tơ tưởng tới Thái Sử Lan ư?”

“Đó là tỷ tôi!”

“Đệ họ Thai, người ta họ Thái, tỷ đệ nỗi gì?”

“Đó là tỷ tôi!”

“Thái Sử đại soái đời nào chịu lấy đệ!”

“Đó là tỷ tôi!”

“…Có phải, chỉ cần nhai mãi câu đó, lòng đệ mới yên, mới không nổi điên nhào đến cầu thân người ấy?”

“….Huynh sai rồi. Kiếp này, tôi vốn không thể cầu thân người ấy. Đó là tỷ tôi, trời đã định thế, số cũng quyết rồi, đấy là trở cách cuối cùng và cũng là khoảng cách gần nhất giữa hai chúng tôi. Trẻ đến già, sinh đến tử, tơ duyên ấy luôn dẳng dai khôn dứt. Chỉ nghĩ vậy thôi, tôi cũng vui rồi, thật đấy, lòng tôi vui lắm.”

Phù Diêu hoàng hậu : 1 + 2 + 3

Nhà chung của mình và Boringrain đã khai trương đc tuần này rồi. Cảm ơn mọi người đã quá bộ ghé chơi.

Hiện Phù Diêu đang được bọn mình dịch đến chương 3. Đúng hồi gay cấn. Diêu tỷ bao năm giấu tài giờ mới có cơ hội phô diễn thực lực, đấu kiếm với một trong thập đại kiếm khách Thái Uyên – anh nam sau này nguyện chết vì tỷ~

Hot link đây nhé mọi người :

http://phudieuhoanghau.wordpress.com/phu-dieu-hoang-hau/muc-luc/

Phù Diêu hoàng hậu – Mở đầu

Tháng này mình bận chuẩn bị cho công việc nên chưa có thời gian dịch tiếp Hoàng quyền, vậy mọi người đọc trước vài chap Phù Diêu trong lúc chờ đợi nhé.

Nếu nói Hoàng quyền là trang sử bi thương, nhuốm màu ảm đạm thì Phù Diêu lại hoàn toàn trái ngược, cụ thể trái ngược thế nào, mời mọi người vào truyện nha~

a5c27d1ed21b0ef4db74be7ddcc451da81cb3e70

Link đọc :

http://phudieuhoanghau.wordpress.com/2013/06/12/phu-dieu-hoang-hau-mo-dau-4/

 

Hoàng quyền – C32

Chương 32 : Một bước lên mây

Đối với lời sấm truyền ‘Kẻ giải Trạc Anh quyển sẽ đoạt được thiên hạ’, Hoàng đế cũng không tin lắm – Vận mệnh quốc gia, vốn do ‘hiền thần minh chủ’, trên dưới nhất dạ một lòng, do chính sách trị vì khai sáng, lòng dân sùng kính nhất nguyện tin theo. Còn nếu chỉ dựa vào một người mà thay đổi được cả vận mệnh quốc gia thì ông ta cho rằng, ngoài ông ta ra, chẳng ai có thể!

tung buoc len may 1

Continue reading

Hoàng quyền – Q1 – C29

Năm mới thắng lợi mới, chúc cả nhà mạnh khỏe, dồi dào niềm vui~

Tri Vi mỉm chi cười cười, ý vị thâm sâu nhìn gã – Đại ca, không phải tôi muốn giữ thể diện cho đại ca đâu, mà là chẳng cần thiết phải bảo vệ một gã sắp chết như đại ca đó!

c29

Continue reading

Hoàng quyền – Q1 – C24

Thoạt thấy kẻ đó hiện diện, đầu Tri Vi liền nổ tung, kinh hãi giật lùi ra sau, còn kẻ đến chỉ chắp tay sau lưng, ung dung đứng trên hành lang, khẽ ngoảnh đầu sang, hòa nhã trò chuyện dăm ba câu xã giao với Thuần Vu Mãnh, chốc chốc lại lia ánh mắt sắc lẻm như dao cứa qua người cô, mặt cười – mắt giết người.

“Nếu đã có duyên hội ngộ, chi bằng ba người cùng đi thôi.”

c24

Continue reading

Hoàng quyền – Q1 – C22

Tri Vi thở dài đánh thượt, trộm nghĩ, kể có mụ La Sát nhà ổng ở đây thì hay, không thì một hai ba bốn năm sáu đóa tiểu Kim Hoa ở đây cũng được.

Mọi ánh mắt sắc lẻm, bén nhọn như dao đều phóng về phía Tri Vi, chờ đợi giây phút đưa cô lên ‘đoạn đầu đài’.

c22

Continue reading

Hoàng quyền – Q1 – C19

c19

Trans : Lạc vô tình

Beta : Fei

Mãi sau cô mới thở dài, đáp : “Dạ. Học trò cho rằng, việc lấy ngựa ô làm quà mừng vốn dĩ đã dồn Tứ hoàng tử vào thế bất lợi, khó bề minh oan, Thánh thượng ắt sẽ thẳng tay trừng trị hoàng tử, nên việc này vốn không cần phải nhọc công nghĩ kế đối phó ạ.”

Continue reading

Hoàng quyền – Q1 – C18

Chương 18 :  Hương đêm

Trans : Lạc vô tình

Beta : Fei

Ngỡ đâu cây héo nụ tàn

Lại thành chơm chớm ngọt ngào đơm bông.

Mong manh cánh trắng nhụy hồng

Long lanh sắc thắm giữa trời ngày đông.

“Đại Thành, Thủ Thịnh năm thứ mười ba, thọ Lệ đế tròn tứ tuần, chư vị hoàng tử phải dâng lễ mừng vua cha, trong đó có Tứ hoàng tử được Lệ đế hậu ái nhất đang trấn giữ ngoài biên quan. Biết vua cha tuổi Ngọ lại thích ngựa nên đã lao tâm khổ tứ lùng tìm giống ngựa ô độc nhất vô nhị làm quà mừng rồi phái ngàn quân theo sau bảo vệ, rước ngựa hồi kinh. Lệ đế ắt sẽ hài lòng với lễ vật này, song năm đó, chức Thái tử gia vẫn còn bỏ không, Tứ hoàng tử lại được đa số quần thần ủng hộ. Giờ xin hỏi các trò, nếu trò là hầu cận của một trong số những hoàng tử còn lại, sẽ hiến kế gì cho chủ nhân để ứng phó lại việc trên?”

Continue reading